Triệu chứng HIV-AIDS

Vấn đáp về bệnh HIV/AIDS

Triệu chứng HIV-AIDS

Gửi bàigửi bởi admin » T.Tư Tháng 6 21, 2006 9:39 am

thua bac si !
qua qua trinh gap go va tiep suc voi mot so nguoi bi can benh quai ac nay,toi thuc long muon tim hieu ro ve can benh tren,
xin quy y bac si cho toi biet ro ve trieu chung bieu hien,cach phong,chong ro hon de co the hieu duoc va an ui nhung nguoi ban kem may man nay.
rat mong nhan duoc hoi am
HIen.Pham
admin
Site Admin
 
Bài viết: 10443
Ngày tham gia: T.Ba Tháng 3 02, 2004 3:49 pm

Gửi bàigửi bởi admin » CN Tháng 6 25, 2006 1:14 pm

Câu Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ Nguyễn Ý-Ðức
Bệnh Liệt Kháng HIV-AIDS

Khi tạo ra loài người, Thượng Đế đã trông thấy những đau khổ bệnh tật mà chúng sinh sẽ phải đương đầu, nên Đấng Tối Cao đã ban cho một hệ thống miễn dịch để ngừa bệnh. Nếu vì một nguyên do nào đó mà hệ thống bảo vệ này bị tê liệt, con người rơi vào tình trạng liệt kháng.
HIV-AIDS là một trong nhiều trường hợp liệt kháng hiểm nghèo.
HIV, viết tắt của chữ Human Immunodeficiency Virus, là một loại siêu vi trùng làm tiêu hao hệ thống miễn dịch trong cơ thể con người.
Siêu trùng này tấn công bạch huyết cầu T4 là loại giúp cơ thể phòng ngừa và chống lại sự xâm nhập của các tác nhân có hại. Sau một thời gian, tế bào T4 bị tiêu diệt gần hết, khiến cơ thể trở nên suy yếu, nhiều cơ quan, bộ phận dễ bị nhiễm độc, đồng thời vài bệnh ung thư cũng đột phát. Tới giai đoạn này bệnh AIDS xuất hiện, tức là Acquired Immuno Deficiency Syndrome.
HIV được phát hiện vào năm 1981 ở thành phố San Francisco, Hoa Kỳ, với năm người bị bệnh sưng phổi gây ra do vi trùng Pneumocitis Carnii. Các nạn nhân đều chết vì hệ thống miễn dịch bị tiêu hủy và cả năm người đều là đồng tính luyến ái. Cho nên bệnh được đặt tên là Gay Related Immune Disease ( GRID).
Nhưng sau đó, nhiều trường hợp khác xẩy ra ở cả đàn ông lẫn đàn bà, như người tiếp nhận máu, người ghiền chích bạch phiến, người mắc bệnh loãng máu hemophilia. Và AIDS được dùng để gọi bệnh này. Tiếng Pháp kêu là bệnh SIDA.
Bệnh liên tục được phát hiện ở nhiều quốc gia khác trên khắp thế giới. Chính quyền các nước đều rất quan tâm trước dịch bệnh nguy hiểm này và đều ra công nghiên cứu.
Đến năm 1984, nhà khảo cứu người Pháp Luc Montaigne và các cộng tác viên tìm ra siêu vi trùng gây bệnh và đặt tên là Human Immunodeficiency Virus.
Như thế chỉ trong thời gian gần ba năm, con người đã tìm ra thủ phạm của bệnh, biết được cách định bệnh và đặt tên cho bệnh.
Nguồn gốc HIV
Có nhiều giả thuyết khác nhau về nguồn gốc của bệnh.
Better Korber cho là bệnh xuất hiện trong khoảng thời gian từ năm 1920 tới 1950. Dùng hệ thống máy vi tính tối tân, Korber truy tầm ra là, có một con khỉ cắn một người đi săn, truyền một loại vi sinh vật cho người này. Vi sinh sau đó chuyển hóa, thành HIV và tiêu hủy bạch cầu người bệnh. Vào năm 1959, một loại vi sinh tương tự như HIV ở một người miền rừng núi ở Kinshasa, Phi Châu được phát hiện.
Còn Edward Hooper quả quyết bệnh AIDS xảy ra là vì trước đây, ở vùng Congo thuộc Bỉ, người ta đã thí nghiệm một loại thuốc ngừa tê liệt nuôi trên tế bào của khỉ bị bệnh. Thuốc ngừa này được dùng thử nghiệm cho cả triệu dân chúng ở Phi Châu và từ đó gây ra HIV lan tràn về sau này.
Giả thuyết của Hooper đã bị bác sĩ Hilary Koprowski, người làm vaccine trong thời gian đó phủ nhận. Theo bác sĩ này, vào thời điểm 1957, phòng thí nghiệm không dùng tế bào khỉ để nuôi cấy thuốc ngừa bệnh tê liệt. Các nhà nghiên cứu ở Luân Đôn cũng bác bỏ ý kiến của Hooper.
Dù nguồn gốc ở đâu mà ra, ta không biết. Nhưng HIV và AIDS đã và đang là một thực thể, một căn bệnh thế kỷ, một nguy cơ tử vong cao cho người mắc bệnh. Siêu vi trùng này có thể ẩn náu trong cơ thể người bệnh cả nhiều chục năm mà không bị dược phẩm làm suy yếu.
Khi vào cơ thể, HIV không tự sinh tự lập được mà phải ẩn náu trong một tế bào khác để tồn tại. Chúng sinh sản, tăng trưởng trong tế bào này cho tới khi đủ sức mạnh thì thoát khỏi tế bào, đi xâm nhập vào các tế bào khác. Cứ liên tục như vậy, chúng phá hủy thành lũy bảo vệ cơ thể, gây ra nhiều triệu chứng hiểm nghèo, đưa người bệnh tới tử địa, nếu không được sớm điều trị.
Liệt kháng HIV-AIDS trên thế giới
Nhiễm HIV và bệnh AIDS hiện diện hầu như khắp nơi trên trái đất. Nó không phân biệt chủng tộc, văn hóa, tôn giáo cũng như giống tính, tuổi tác. Bệnh khởi thủy từ Phi châu rồi lan truyền ra thế giới theo những di dân, công nhân, những người làm nghề mãi dâm.
Cơ quan Y Tế Quốc Tế ước lượng có khoảng trên 30 triệu người nhiễm HIV và 10 triệu người đang ở giai đoạn bệnh AIDS.
Dịch bệnh hoành hành nhất là vào dân cư của trên 30 nước tiếp cận vùng sa mạc Sahara, Phi châu. Nơi đây, có nhiều quốc gia tới một phần tư dân số tuổi từ tới 15 tới 49 bị nhiễm bệnh ( Botswana, Zimbavie, Namibia), trong khi đó tỷ lệ tuổi đó ở Hoa kỳ là 0,18%, Trung Hoa 0,06%, Thái lan 2.23%, Việt Nam 2.30%.
Ở các quốc gia Âu châu và ở Hoa Kỳ, đa số bệnh là do đồng tính luyến ái hoặc những người ghiền ma túy dùng chung ống chích.
Ở Nam Mỹ châu, Phi châu và Đông Nam Á châu, bệnh lan nhiều hơn trong nhóm người luyến ái dị tính, đặc biệt qua sự mua bán dâm tình. Nguy hại là ở một vài quốc gia Phi châu, đàn ông nhiễm HIV tin dị đoan là khi giao hoan với thiếu nữ còn trinh thì sẽ hết bệnh, nên bệnh càng lan rộng. Ngoài ra, rất nhiều bà mẹ nhiễm bệnh trong thời kỳ mang thai đã nâng cao tỷ lệ bệnh ở trẻ em trên khắp thế giới.
Chỉ mới hơn hai thập niên, từ khi xuất hiện tới năm 2003, AIDS đã gây tử vong cho trên 20 triệu người lớn nhỏ của nhân loại.Tuổi thọ người bệnh giảm mất từ 15% tới 20%. Bên Phi châu, hiện có trên 10 triệu trẻ con dưới 15 tuổi sống lây lất, mồ côi vì cha mẹ chết dưới lưỡi hái của thần AIDS và một số lớn cũng đang bị nhiễm HIV.
Tại Hội nghị quốc tế về HIV-AIDS tại Thái Lan từ ngày 11- 16 tháng 7 năm 2004, các đại biểu tham dự đã được nghe báo cáo là trong những năm tới, Á Châu có nguy cơ bị HIV nhiều gấp bội. Nếu không tìm cách ngăn chặn ngay thì các chuyên gia e rằng HIV ở vùng Đông Nam Á châu sẽ nhiều chnag kém một số quốc tại châu Phi hiện nay. Lý do được nêu ra là nạn mãi dâm ngày một gia tăng, người ghiền thuốc dùng chung kim chích ngày một nhiều và số đàn ông làm tình với đàn ông không hiểu vì sao cũng thường xẩy ra hơn trước đây.
Tại Việt Nam hiên có khoảng 81,206 người bị nhiễm HIV; 12,684 người bị AIDS và thuốc điều trị thì hiếm hoi vì quá đắt. Hoa Kỳ có khoảng 400,000 người mang bệnh.
Bên Mỹ, Bộ Y tế đã chọn ngày 19- 5-2005 là ngày để cộng đồng người Mỹ gốc Á châu và Thái Bình Dương ý thức về hiểm họa tai hại của bệnh HIV-AIDS. Lý do là tỷ lệ người mắc bệnh ở sắc dân này lên rất nhanh.
Cách truyền bệnh
HIV truyền từ người này sang người khác qua trung gian một số dung dịch chất lỏng của cơ thể như máu, tinh dịch, nước âm hộ, sữa mẹ, nước miếng, nước tiết ra từ vết thương. Ngoài ra, chất lỏng ở khớp xương, chung quanh não tủy, nước bình ối phụ nữ mang thai cũng chứa HIV. Ra khỏi cơ thể chỉ vài phút là virus chết hết.
HIV trong các dung dịch vừa kể có nhiều đường lối để xâm nhập cơ thể người khác.
Chúng có thể đi qua đường mạch máu khi chích thuốc; đi qua hậu môn, cửa mình, âm hộ, dương cụ và miệng trong các động tác làm tình; qua màng niêm ở mắt, mũi, vết trầy đứt trên da.
Giao hoan cổ điển và kiểu cọ với người có bệnh; dùng chung kim ống chích với người có bệnh; bệnh chuyển từ mẹ sang con trong khi có thai, khi sanh và thời gian cho con bú sữa mẹ, tất cả đều đưa tới lây bệnh. Nên nhớ là chỉ có làm tình tiếp cận với các dung dịch kể trên mới lây bệnh. Không tiếp xúc trực tiếp ( như đã mang bao cao su) thì có thể an toàn. Mà virus phải xâm nhập máu mới gây bệnh được.
Trước đây, HIV cũng thường lan do sự tiếp nhận máu, nhưng từ năm 1985 sự lan truyền này ít khi xẩy ra, vì máu của người cho chỉ được lấy nếu không nhiễm HIV và các bệnh khác. Nhận máu từ người cho ở Hoa Kỳ, Tân Tây Lan, Úc Đại Lợi Gia Nã Đại, Nhật Bản, các quốc gia Tây Âu thì hầu như không có nguy cơ lây bệnh.
Một vài nhân viên y tế có thể mắc bệnh sau khi bị kim chích có siêu trùng đâm vào da thịt hoặc khi máu người bệnh bắn vào mắt, miệng, mũi bị trầy trụa của mình.
Bên Mỹ đã có trường hợp một Nha sỹ bị AIDS truyền bệnh sang cho sáu thân chủ của ông ta.
Một vài thắc mắc thường được nêu ra về sự truyền bệnh
1- Liệu khi hôn nhau bằng mồm bệnh có lây không?
Siêu vi HIV có rất ít trong nước miếng nên đôi khi không đủ để gây bệnh. Vì thế nếu xã giao hôn môi phớt qua thì ít nguy cơ. Nhưng nếu hôn sâu, hôn lâu, hôn ướt, ngậm lưỡi mà niêm mạc miệng bị trầy trụa thì e rằng sẽ mở đường cho siêu trùng xâm nhập. Vì thế các chuyên viên y tế đều khuyên là, để cho an toàn, chẳng nên hôn trong miệng người mà ta nghi là mắc HIV hoặc AIDS.
2-Làm tình ngược đầu đuôi 6/ 9 có lây bệnh không?
Mặc dù lối làm tình này ít nguy hiểm hơn nhưng đã có nhiều trường hợp vì quá kiểu cọ nên đưa tới bệnh vì máu, tinh dịch, nước âm hộ có chứa siêu trùng, nhất là khi miệng bị lở trầy. Nếu vì thích thú hay bị ép buộc phải làm tình kiểu này thì nên yêu cầu đối tượng mang bao cao su hoặc bao che miệng mình.
3- Bằng cách nào mà khi làm tình chân phương cổ điển có thể lây bệnh?
Đây là cách thông thường nhất để lây HIV, vì virus có nhiều trong máu, tinh dịch, nước cửa trước (âm hộ) người bệnh. Niêm mạc cửa mình có thể bị tổn thương, mở đường cho siêu vi xâm nhập.
Đàn ông cũng lây bệnh, tuy ít hơn, vì vi rút có thể theo ống dẫn nước tiểu hoặc vết trầy trên dương cụ mà xâm nhập huyết mạch.
Vì thế trong các hành động này, bao cao su cần được dùng để tránh lây.
4- Còn làm tình cửa sau (hậu môn) liệu có lây bệnh được không?
Có chứ. Khi làm tình hậu môn thì cả người cho lẫn người nhận đều có thể bị nhiễm. Lý do là trùng độc có thể thấm qua màng niêm ruột vào máu người nữ hoặc theo ống dẫn tiểu vào máu người nam.
Thế cho nên khi làm tình kiểu này, cần mang bao cao su. Đôi khi cũng phải bôi chút dầu nhờn để bao khỏi rách vì cọ xát vào cửa sau thường thường khô hơn cửa trước.
5- Khi dùng chung kim ống chích cũng bị lây HIV hay sao?
Đây là một trong nhiều nguy cơ lây bệnh thường xẩy ra. Vì khi kim mới được tiêm vào mạch máu thì một lượng máu nhỏ chạy vào ống chích trước khi thuốc được bơm ra. Người kế tiếp dùng cùng kim ống chích sẽ lãnh trọn vẹn tác nhân gây bệnh dính trong ống chích.
Ngoài ra đồ phụ tùng của người ghiền để pha chế thuốc như thìa để nấu thuốc, bông gòn để lọc thuốc, nước để pha thuốc cũng có thể nhiễm trùng.
Để tránh bệnh lan, ngưng chích choác; nếu không ngưng được thì dùng ống chích mới, khử trùng ống chích cũ.
6- Xâm da và xỏ lỗ tai, lỗ mũi, lỗ rún liệu có làm HIV lan truyền không?
Dụng cụ để xâm da, xỏ lỗ có thể dính máu người bệnh rồi truyền HIV sang khách hàng kế tiếp. Vì thế cơ quan y tế khuyến cáo cơ sở làm tattoo và bấm khuyên xỏ vòng phải dùng dụng cụ mới không nhiễm trùng cho mỗi khách hàng.
Ngoài HIV, các phẫu thuật này cũng có thể làm lan truyền các bệnh khác như Viêm gan loại B, C.
7- Người chăm sóc bệnh nhân liệu có bị lây HIV không?
Nguy cơ lây HIV trong trường hợp này rất thấp, nhất là khi người chăm sóc đã biết cách giữ gìn, tránh bị kim hay các dụng cụ nhiễm HIV đâm vào da thịt.
8- Nghe nói đi Nha sĩ chữa răng cũng có thể bị lây HIV từ ông bà Nha sĩ phải không?
Theo các chuyên gia thì sự truyền bệnh từ nhân viên y tế rất ít khi xẩy ra nhất là khi cả đôi bên đều gìn giữ, phòng ngừa.
Năm 1990, tại Hoa kỳ đã xẩy ra trường hợp một Nha sĩ truyền bệnh cho sáu bệnh nhân trong khi hành nghề; nhưng cho tới nay chưa ai chứng minh được tại sao tai nạn đó đã xẩy ra.
Một nghiên cứu khác vào 63 người cung cấp dịch vụ y tế bị HIV, săn sóc trên 22 .000 bệnh nhân đều không thấy có sự lan bệnh từ người chăm sóc sang bệnh nhân của họ vì các biện pháp phòng ngừa cá nhân đã được áp dụng.
9- Chơi thể thao với người nhiễm HIV có bị lây không?
Thường thường chỉ bị lây khi có sự va chạm cơ thể với thương tích chẩy máu. Nên ta thấy một danh tài bóng rổ người Mỹ bị HIV mà vẫn được phép tiếp tục biểu diễn tài nghệ.
10- Liệu HIV có lan khi bắt tay, ôm vai thân ái, dùng cùng ly bát, ngồi chung bàn cầu, tắm cùng phòng tắm?
HIV không lan truyền trong những trường hợp vừa nêu ở trên ngoại trừ khi ta tiếp xúc trực tiếp với máu hay các dung dịch khác của người bệnh.
Ngoài ra, virus HIV không sống lâu khi ra khỏi cơ thể và cũng không có ở trong không khí hay trong thực phẩm.
11- Nhiều ý kiến cho là muỗi cũng có thể truyền HIV từ người bệnh sang người lành. Xin giải thích thêm.
Trước đây nhiều người, ngay cả chuyên viên y học cũng ngại như vậy. Nhưng , sau nhiều nghiên cứu, khoa học đã chứng minh là muỗi không truyền lan HIV. Sự việc được giải thích như sau.
Khi muỗi chích người ta thì nó không truyền máu mà truyền nước miếng của nó sang người này; ngoài ra sau khi hút máu no bụng, muỗi thường kiếm chỗ yên tĩnh nằm để tiêu hóa máu. Hơn nữa HIV không sống lâu khi ra khỏi cơ thể người bệnh, nên siêu trùng chết trước khi muỗi đói đi kiếm ăn bằng cách hút máu người khác.
12- Khi đi du lịch, tôi có phải chích ngừa hoặc làm gì để khỏi bị nhiễm HIV?
Cho tới nay, chưa có thuốc chích ngừa cho HIV, nhưng vẫn có thể ngăn ngừa nhiễm bệnh bằng các phương pháp tự bảo vệ.
Mặc dù HIV có trên khắp thế giới nhưng sự nhiễm bệnh không tùy thuộc vào quốc gia người du lịch tới, mà tùy thuộc vào sinh hoạt của người đó tại nơi này.
Khách du lịch sẽ có nhiều nguy cơ nhiễm bệnh, nếu đương sự làm tình với người nhiễm HIV; dùng chung ống kim chích bị nhiễm trùng; xâm da, xỏ lỗ tai với dụng cụ không khử trùng; tiếp nhận máu hoặc huyết tương của người mang bệnh.
Nhắc lại là HIV không lan truyền do ăn cùng bàn, ở cùng nhà ( nhưng không cùng giường ), không do bắt tay, hôn má, không có trong không khí, thực phẩm, nước uống. Nhưng có trong máu, tinh dịch và âm dịch người bệnh.

Tóm lại, để cho bệnh có thể lan truyền: HIV phải hiện diện trong một số dung dịch chất lỏng của cơ thể và sự lan truyền xẩy qua một vài hành động của người bệnh, người lành. Trong dung dịch đó, số lượng siêu trùng này phải khá nhiều mới đủ để gây bệnh. Và HIV chỉ gây bệnh khi nó vượt qua một hàng rào cản để xâm nhập vào dòng máu lưu thông.
Thử nghiệm để tìm bệnh
Nhờ khám phá ra siêu trùng bệnh AIDS vào năm 1984 mà ngày nay ta đã có nhiều cách thử trong phòng thí nghiệm để tìm bệnh này. Một trong những thử nghiệm đó là đo mức độ kháng thể với HIV trong máu người tiếp cận giao du với bệnh nhân.
Nhắc lại là khi có một tác nhân lạ, có hại, xâm nhập, cơ thể sẽ tự vệ bằng một phản ứng sinh học là tạo ra những kháng thể chống lại chuyên biệt với tác nhân này.Vì thế khi đo kháng thể ta biết được sự hiện diện của mầm gây bệnh.
Trong trường hợp bệnh AIDS, kháng thể thường xuất hiện từ tháng thứ ba sau khi có tiếp xúc, đụng chạm; đôi khi sớm hơn, độ 25 ngày sau; có khi trể, mãi 6 tháng sau. Do đó cơ quan kiểm soát bệnh dịch Hoa Kỳ đề nghị thử máu vào sáu tháng sau khi nghi là có thể lây bệnh, nhất là sau khi làm tình với người lạ mà không tự phòng thân.
Khi được thực hiện đúng cách, các thử nghiệm này có độ chính xác hầu như 100%.
Muốn thử máu kiếm HIV, ta có thể đến phòng y tế địa phương của chính phủ, phòng mạch bác sĩ tư, bệnh viện công tư.
Cũng nên để ý là, việc thử máu này thường được thực hiện một cách riêng tư không cho ai biết hoặc dưới dạng vô danh.
Riêng tư thì tên tuổi mình được ghi rõ trong hồ sơ nhưng không được phổ biến nếu không có sự đồng ý của người bệnh.
Vô danh là khi người bệnh không cho tên tuổi và chỉ người bệnh mới biết được kết quả thử nghiệm.
Lý tưởng nhất là thử máu ở nơi nào có nhân viên giải thích, cố vấn thêm cho ta về bệnh này cũng như phải làm gì nếu thử nghiệm xác định mắc bệnh.
Ngoài ra, tại các tiệm âu dược cũng có bán những thử nghiệm tự làm ở nhà ( home test kits ), rất tiện lợi và đáng tin cậy.
Với home test kits này, ta chỉ việc chích đầu ngón tay, nhỏ vài giọt máu trên một miếng thiệp rồi gửi tới địa chỉ ghi sẵn của một phòng thí nghiệm. Ít ngày sau, ta kêu điện thoại tới phòng thí nghiệm để hỏi kết quả. Xin đọc kỹ những lời hướng dẫn kèm theo mỗi test kits.
Kết quả thử máu
Kết quả thử máu âm ( negative) có nghĩa là ta không lây HIV. Đó là tin mừng cho ta. Kết quả đó không có nghĩa là người mà ta đã giao hoan cũng âm, vì không phải là cứ mỗi lần giao hoan là một lần lây bệnh. Cũng có những ngoại lệ chứ.
Cho nên để yên tâm tiếp tục thân mật giao du, yêu cầu đối tượng cũng thử máu và trong khi chờ đợi, giới hạn hoặc áp dụng phương pháp phòng thân khi cần ái ân.
Chẳng may mà kết quả dương ( positive ) thì cần tìm thầy chữa bệnh càng sớm càng tốt để bảo vệ mạng sống của mình và giữ an toàn cho người thân. Hơn nữa, điều trị sớm có thể phòng ngừa được các biến chứng hiểm nghèo và trì hoãn sự xuất hiện của AIDS.
Nếu không được chữa thì hầu hết những người nhiễm HIV đều trở thành bệnh AIDS.
Vài triệu chứng chính của bệnh AIDS
Từ 1 đến 4 tuần lễ sau khi nhiễm HIV, người bệnh có triệu chứng giống như cảm cúm: nóng số với cơn run lạnh, nhức đầu, đau khớp xương, mệt mỏi vô cớ, đổ mồ hôi ướt sũng ban đêm, nổi ngứa trên da, nổi hạch ở nách, ở bẹn. Các triệu chứng này kéo dài khoảng vài tuần lễ.
Tới giai đoạn AIDS, thì hầu như cơ quan, bộ phận nào trong cơ thể cũng đều bị tổn thương.
AIDS thường không xẩy ra ngay sau khi nhiễm HIV mà phải đợi một thời gian khá lâu, có khi cả mươi mười hai năm.
Dấu hiệu thần kinh thường xuất hiện sớm hơn với nóng sốt, nhức đầu, đau bắp thịt tứ chi, cử động khó khăn, không còn cảm giác, dáng đi xiêu vẹo, suy luận giảm, kém trí nhớ, mất định hướng rồi lẫn trí.
Nhiễm độc phổi, ngoài da, gan, miệng là chuyện thường thấy. Bệnh nhân ói mửa, tiêu chẩy khiến mất kí và tiêu hao bắp thịt. Nhiều người chỉ còn da dính vào xương. Miệng lở, phủ đầy những nấm độc trắng xóa như ruột quả chuối sanh bóc vỏ. Da lở loét, ngứa ngáy với những vết gãi. Bệnh nhân xanh xao vì thiếu hồng huyết cầu. Tim và thận cũng đều hư hao.
Phụ nữ mắc bệnh còn có những dấu hiệu tổn thương ở âm hộ, cửa mình rất đau đớn, tội nghiệp.
Điều trị và chăm sóc
Con người chẳng may rơi vào khâu Bệnh của chu kỳ Sinh, Lão, Bệnh, Tử đã là một điều buồn. Mà mắc phải nan y như AIDS thì là điều bất hạnh. Vì cho tới nay chưa có thuốc nào trị dứt được bệnh này mà chỉ làm dịu triệu chứng và trì hoãn tử vong.
Khi lựa thầy thuốc, cần biết người đó có đầy đủ kiến thức chuyên môn và sẵn sàng thông cảm, hỗ trợ hoàn cảnh của mình.
Hiện nay có ba nhóm thuốc chính đang được sử dụng hoặc đang trong vòng thử nghiệm: nhóm làm tê liệt sự sinh sản của HIV, giảm thiểu sự hủy hoại của T-cell, hy vọng kéo dài ngày sống của người bệnh; nhóm tăng khả năng miễn dịch của cơ thể, chống lại tác hại của siêu trùng; nhóm trị các bệnh cơ hội ( giậu đổ bìm leo ), nhân khi cơ thể suy yếu, xâm nhập ăn có.
Thuốc thường có nhiều tác dụng phụ không tốt nên cần được theo dõi cặn kẽ bởi chuyên gia y tế .
Chăm sóc người bị bệnh AIDS là cả một vấn đề tế nhị, kiên nhẫn, tốn nhiều thời gian, công sức. Người mắc bệnh AIDS chịu những tàn phá, suy nhược trầm trọng trong cơ thể, từ thể xác tới tinh thần. Họ không tự lo, tự liệu được. Họ kéo dài cuộc sống trong tuyệt vọng khi tuổi đời còn trẻ. Họ cần những hỗ trợ thực lòng, không phán xét, không kỳ thị. Họ cần cả tình thương yêu lẩn sự kính trọng.
Người chăm sóc có thể kêu gọi sự tiếp tay của bạn bè, thân thuộc, của các cơ sở y tế xã hội tại địa phương. Với nhiều quốc gia, nhiễm HIV và AIDS là một vấn đề chung nên những dịch vụ hỗ trợ này đều có sẵn.
Phòng Ngừa nhiễm bệnh
Vaccine ngừa bệnh đang được các nhà khoa học ráo riết nghiên cứu thực hiện, nhưng triển vọng cũng không sáng sủa lắm.
Trong khi chờ đợi, phòng thân với sự hiểu biết về bệnh, về sự lan truyền vẫn là phương thức tránh bệnh hữu hiệu vừa sẵn có vừa rẻ tiền. Đồng thời, tránh được những trường hợp sau đây là có thể làm giảm nguy cơ lây bệnh:
1-Đàn ông đừng làm tình với đàn ông khác;
2-Tránh làm tình ngược, trên xuống, dưới lên, nếu cần thì phải mang bao cao su;
3-Đừng giao hoan với nhiều đối tượng khác nhau; chỉ làm tình với người bạn đường không có nguy cơ nhiễm bệnh;
4-Đừng dùng chung kim ống chích khi chích ma túy;
5-Đừng làm tình với bất cứ ai trao đổi xác thịt để lấy ma túy hay hiện vật, hiện kim;
6-Áp dụng giao du thân mật an toàn dù không giao hoan; không đụng chạm tới các chất lỏng cơ thể của đối tượng;
7-Nhớ dùng bao cao su khi có giao hoan lang chạ, vung vít;
8-Phụ nữ có thai nên thử nghiệm coi có kháng thể với HIV. Phụ nữ nhiễm HIV nên hoãn có bầu cho tới khi đã được chuyên viên khám và áp dụng trị liệu thích hợp;
9-Về phương diện cá nhân: tránh tiếp xúc trực tiếp với chất lỏng của người bệnh; không dùng chung dao cạo, bàn chải đánh răng hoặc các vật dụng nghi nhiễm trùng;
10- Quần áo, chăn mền, khăn tắm của người bệnh cần được giặt riêng, sấy khô.
11-Rửa tay trước và sau khi săn sóc bệnh nhân. Mang bao tay cao su khi tắm rửa bệnh nhân hoặc lau chùi chất ói mửa, phân, nước tiểu.
Kết luận
Trong kết thúc của hội nghị về HIV-AIDS tại Thái Lan năm 2004, chuyên viên Peter Piyat có phát biểu:” Bệnh AIDS đòi hỏi một hành động cấp kỳ, nhưng nó sẽ không ra đi dù ta có áp dụng mọi biện pháp sau hội nghị này. Bệnh sẽ tồn tại với ta vào vài thế hệ nữa. Vì thế mọi chính quyền đều cần có một kế hoạch trường kỳ để phòng ngừa và điều trị”.
Một chuyên gia khác quan tâm tới hiện trạng bệnh ở Á châu nhiều hơn. Ông ta nói: “Trong ba năm tới ta phải áp dụng các biện pháp phòng ngừa rất hữu hiệu và phổ biến, nếu không thì HIV sẽ lan truyền phũ phàng hơn ở Phi châu trước đây”
Thật là điều bất hạnh cho Á châu mình, trong đó có Việt Nam.

Với dân thường ,ta thường có câu nói: “ Ông bẩy mươi học ông bẩy mốt “.
Ý giả là dù chỉ hơn nhau có một tuổi, nhưng cũng có nhiều điều hay để truyền cho kẻ hơi trẻ hơn mình. Nhất là về các hiểu biết có thể áp dụng hữu hiệu cho cuộc sống, có được nhờ nhiều năm tiếp xúc, từng trải với thực tế.
Trong phạm vi bệnh tật, các cụ cũng có nhiều kinh nghiệm quý giá, thành văn. Như câu: “ Phòng bệnh hơn trị bệnh”.
Áp dụng câu này vào liệt kháng HIV-AIDS thì quá đúng.
Vì bị liệt kháng là bất khả trị, là chỉ chờ ngày lãnh vé lên tầu.
Mà phòng bệnh thì quá dễ dàng. Chỉ cần nhớ làm lòng:

“ Bệnh gì bốn chữ nghe ghê
Đụng vào mang họa ủ ê cả đời
Si Đa sợ lắm ai ơi
Xa Đi chớ dính, cuộc đời tiêu tan
Phòng ngừa nguyên tắc rõ ràng
Một chồng, một vợ an toàn khó chi?
Độc thân mà muốn mê ly
Áo mưa luôn nhớ có gì mà lo“
MT
Hoặc cao tiếng hát như Lâm Kim Cương để nhắc nhở mình và nhắn nhủ người, qua những lời tâm tình của Phan Chi:
“Si Đa độc lắm ai ơi
Người nào nhiễm phải đi đời nhà ma
Cuộc tình dù có đậm đà
Si Đa vẫn thấy như ma không chồng
Tình mình dù có thiết tha
Si Đa mắc phải bai bai cuộc đời
Ham vui thì cứ mời dô
Si Đa mắc phải thì xuôi Nhị Tỳ”.

Bác sĩ Nguyễn Ý-Ðức
Texas-Hoa Kỳ
admin
Site Admin
 
Bài viết: 10443
Ngày tham gia: T.Ba Tháng 3 02, 2004 3:49 pm


Quay về HIV/AIDS

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.0 khách.

cron